<<<<<<< Updated upstream Delver [Lặn Hầm Ngục và Ma Pháp LitRPG] - Chương 6 - Navy Team ======= Delver [Lặn Hầm Ngục và Ma Pháp LitRPG] - Chương 6 - Lazy Comics >>>>>>> Stashed changes
Chương 6:
THIÊN THẦN KOLAS
THIÊN THẦN KOLAS

 Càng đi, các lớp mạng nhện càng dày lên, đến mức không cần ánh sáng mạnh từ viên đá phát sáng của tôi cũng có thể nhìn rõ. Chắc hẳn chúng tôi đang tiến gần đến trung tâm tổ của con quái vật hơn so với lần trước tôi đi qua đây.

  Shar luôn bám sát bên cạnh, không muốn tự mình đương đầu với đống tơ nhện khi dẫn đường cho nhóm nhỏ của chúng tôi. Sự cảnh giác của Keve giúp tôi thở phào nhẹ nhõm, thật may vì lúc này có thêm một người nữa cùng chia sẻ việc canh gác. Bước đi giữa những lớp mạng nhện giăng bủa khiến đầu óc tôi căng như dây đàn, tâm trí không ngừng hiện về bóng ma của con quái vật ăn thịt từng ngự trị nơi này. 

 “Vậy Keve này,” tôi mở lời trong lúc dùng dao găm chặt đứt một lớp mảng nhện đặc biệt dày. “Tại sao bà Varia lại chọn anh để giám sát tôi?”

 “Bà Varia là người thông thái.” Keve trả lời, giọng anh ta lơ lớ với những âm điệu êm ái và những nguyên âm ngắn. “Tôi không giống… như những người khác trong bộ tộc. Bà biết điều đó nên đã phái tôi đi để nhìn ngắm nhiều hơn về….” Anh ta khựng lại, tìm kiếm từ ngữ. “Cuộc sống bên ngoài.”

 Chúng tôi bước vào một căn phòng khác và cả hai đều giữ im lặng. Gian phòng đầy rẫy những chiếc kén cũ, một vài chiếc bị xé toạc bằng những vết rách kỳ lạ, trong khi những chiếc khác thì bị nghiền nát hoàn toàn. Mạng nhện trong phòng hỗn loạn vô cùng, bị phá hủy bởi thứ gì đó từng tràn qua đây, và có cái gì đó đã ăn sạch những thứ còn sót lại bên trong kén.

 “Shar, có lối đi nào khác không em?” Tôi lo lắng hỏi, tay đặt sẵn lên binh khí.

 Shar rung lắc toàn thân, lông vũ xù ra. “Có một lối đi dài hơn.” Cô nàng đậu móng vuốt trên chiếc gùi của tôi. “Nhưng chúng ta có thể đi xuyên qua căn phòng của Thần Kolas.”

 Tôi gật đầu, từ từ lùi ra khỏi căn phòng, mắt vẫn dán chặt vào các lối vào khác.

 Tôi thở phào nhẹ nhõm khi rời khỏi căn phòng đó. Tốt nhất là nên để yên cho bất kỳ con quái vật nào đang gây chuyện trong kia.

 Chúng tôi đi ngược trở lại chừng năm phút trước khi Shar bảo tôi rẽ trái vào một lối hành lang mà trước đây chúng tôi chưa từng đi. Cuối hành lang là một cánh cửa đá đóng kín, bị mạng nhện bao phủ hoàn toàn.

 Tôi thở dài rồi bắt tay vào việc cắt lớp mạng nhện bằng con dao được phù phép của mình. Thứ này đã làm nên điều kỳ diệu trước lớp tơ nhện vốn dĩ cực kỳ chắc chắn của con quái vật.

 Keve đứng gác, ánh mắt hướng về phía lối đi phía sau khi tôi cắt phăng lớp bọc dày đến kinh ngạc dọc theo cánh cửa.

 “Hai người có biết gì nhiều về Thiên Thần Kolas không?” Tôi hỏi. Tôi quỳ xuống để cắt nốt đoạn mạng nhện cuối cùng trước khi gạt nó sang một bên. “Tôi chỉ biết ông ấy là một trong  bảy Người Thề Ước, chứ không biết gì nhiều hơn.”

 Keve lắc đầu còn Shar giữ im lặng, nên tôi đoán họ cũng mù tịt như mình.

 Tôi nhún vai và ghé vai vào cánh cửa đã đóng chặt suốt vài thế kỷ qua. Nó không hề suy chuyển, vì vậy tôi gọi Keve đến giúp một tay. Cả hai chúng tôi cùng ra sức đẩy, cánh cửa cuối cùng cũng bắt đầu kêu ken két rồi mở ra. Với một cú đẩy cuối cùng, cửa mở đủ rộng để chúng tôi lách qua, hé lộ một căn phòng đầy bụi bặm được thắp sáng bởi một viên đá phát sáng giống hệt viên tôi đang mang theo.

 Ở chính giữa căn phòng là bức tượng của một vị Thiên Thần. Những bùa chú phủ kín hai cánh tay ông, được khắc vào da thịt thông qua sức mạnh từ lời thề của ông. Một tay ông nâng một cuốn sách đang mở, tay kia cầm một khối lập phương kỳ lạ với những ký hiệu dọc theo bề mặt thu hút sự chú ý của vị Thiên Thần. Một ống tên đặt trên lưng, cùng hai con dao dài dắt bên hông.

 Một bệ thờ nhỏ được đặt trước bức tượng, vài món đồ trên bề mặt và những bức tranh treo dọc các bức tường. Ở phía cuối phòng là một cánh cửa khác, bị niêm phong kín mít sau hàng trăm năm không sử dụng.

 Tôi nhờ Keve giúp đỡ và hai chúng tôi cùng nhau đóng cánh cửa lối vào lại.

 Tôi hít một hơi thật sâu, không khí trong phòng trong lành đến ngạc nhiên. “Hay là chúng ta nghỉ ngơi một lát đi? Cả ngày rồi tôi chưa ăn được gì vào bụng.”

 Keve gật đầu, cởi chiếc gùi của mình ra để lấy một ít thức ăn, trong khi Shar nhảy khỏi gùi của tôi, biến hình thành hình dáng con người rồi đi dạo xung quanh.

 Tôi lấy một ít thịt khô ra khỏi túi, thầm ước giá như mình mang theo nhiều hơn từ doanh trại trên mặt đất. Tôi thích mang đồ gọn nhẹ để có thể nhét được nhiều món đồ hơn trong chuyến đào bới đầu tiên này. Nhưng đúng là tôi nên mang theo nhiều lương khô dự phòng hơn.

 Vừa nhai thong thả miếng thịt khô, tôi vừa bước đến chỗ bức tượng, thổi sạch lớp bụi bám trên tấm biển nằm ở phần bệ. Có nhiều ngôn ngữ được viết trên tấm biển, nhưng tôi chỉ đọc được một trong số đó.

Thiên Thần Kolas, Người Mang Lời Thề Đầu Tiên. Ngài bảo vệ tất cả chúng ta

 Ngoại trừ lúc loài người cần ông ấy nhất thì phải. Mà cũng chẳng ai có thể cứu chúng ta khỏi sự ngu xuẩn của chính mình cả.

 Lùi lại một bước, tôi chủ động dùng thuật thấu thị để xem xét bức tượng.

[Bức Tượng Thiên Thần Kolas Đang Dựng Pháo Đài] Được phù phép để dẫn một lượng nhỏ sức mạnh từ Kolas, không một con quái vật hay sinh vật cõi âm nào có thể bước vào căn phòng nơi bức tượng này ngự trị. Có một điều kỳ lạ được ghi lại trong cuốn sách ông đang cầm.

 Kính coong! [Thăng cấp chức nghiệp! Chức nghiệp "Bậc Thầy Truyền Thuyết" đã tăng cấp!]

 Đây đã là lần thăng cấp thứ hai của tôi chỉ từ việc tìm hiểu thông tin rồi. Có lẽ chức nghiệp pháp sư truyền thuyết này đúng như tên gọi của nó, sẽ tăng cấp khi tôi học hỏi được những mảnh ghép lịch sử của chúng ta? Tôi liếc nhìn bảng trạng thái của mình, nhưng không thấy thay đổi nào khác ngoại trừ cấp độ mới.

 Tôi nhíu mày khi đọc lại phần thứ hai của lời mô tả. “Shar ơi?” Tôi gọi lớn, thu hút sự chú ý của cô nàng người đá đang tỏ vẻ buồn chán. “Em có thể bay lên đó xem có chữ gì viết trong cuốn sách ông ấy đang cầm không?”

 “Được chứ.” Shar nói, chuyển từ hình dáng con người sang hình dáng một chú chim. Cô ấy bay lên và đáp xuống vai bức tượng, cúi đầu nhìn chăm chăm vào cuốn sách. Cô ấy nhảy nhót một chút như thể đang đọc thứ gì đó. “Đó là một tấm bản đồ. Ngoài ra còn có những lời chỉ dẫn mà em không đọc được.”

 “Em có thể” Tôi định nói, nhưng cô ấy đã ngắt lời vì biết thừa tôi định nhờ vả gì.

 “Đưa cuốn sổ tay của anh đây, em sẽ chép lại cho anh.” Shar bay xuống, biến hình trở lại thành người khi đáp xuống trước mặt tôi.

 Tôi nhanh chóng chiều ý, đưa cuốn sổ cho cô ấy. Cô ấy ngồi xuống và bắt đầu vẽ. Tôi nhìn qua vai cô ấy khi cô ấy nhanh chóng hoàn thành tấm bản đồ.

 Mất một lúc tôi mới nhận ra đây là bản đồ của vùng bờ biển phía tây. Một dấu x được vẽ vào một vị trí hơi chếch về phía bắc của một thành phố cõi âm cổ xưa. Các chữ viết thuộc một phương ngôn của cùng một thứ ngôn ngữ mà các đền thờ trong pháo đài hay dùng cho các văn bản cổ của họ. Tôi có thể nhận ra một vài từ, chẳng hạn như “sự sống”, “thiên thần” và “người dẫn đường”, nhưng không biết gì nhiều hơn. Tôi sẽ phải mang thứ này đến chỗ một nhà thần học ở thành phố vùng biên viễn Onder gần đây. Họ có lẽ sẽ dịch được phần còn lại cho tôi.

 “Cảm ơn Shar nhé.” Tôi nói, khép cuốn sổ lại và cất vào túi. Giờ thì tôi đã biết mình sẽ đi đâu sau khi hoàn thành chuyến đào bới này rồi. “Bức tượng này sẽ giữ cho lũ quái vật tránh xa,” tôi nói với hai người họ, “vì vậy tôi sẽ tranh thủ cơ hội này để nghỉ ngơi và quyết định một vài việc.”

 Keve chỉ gật đầu, lấy thêm vài thứ từ trong gùi của mình ra.

 Shar bước đến chỗ Keve, ngồi đối diện với anh ta và hỏi anh ta một câu.

 Tôi tảng lờ họ đi để xem xét một quyết định mà tôi đã trì hoãn bấy lâu nay.

Ngươi đã chứng minh được khả năng làm việc với các mạch bùa chú phép thuật! Ngươi có muốn tiếp nhận chức nghiệp thứ hai là: Thợ Học Việc Chế Tạo Người Đá không? Có hoặc Không?

 Đây là một chức nghiệp mà tôi chưa từng nghe nói tới. Việc tạo ra các bộ máy tự động, hay người đá như tôi biết bây giờ, đã bị thất truyền cùng với phần lớn kiến thức về thế giới cũ của chúng ta. Liệu có đáng để chọn nó làm chức nghiệp không, khi tôi không thực sự biết nó bao gồm những gì? Tôi liếc nhìn Shar, người đang chăm chú dõi theo Keve khi anh ta đẽo một thanh gỗ. Tiếp nhận chức nghiệp này sẽ giúp tôi hiểu cô ấy hơn, và tôi sẽ có thể sửa chữa cho cô ấy nếu sau này cần thiết. Tôi cũng đã gom được những cuốn sách về các bộ máy tự động từ thư viện của Đại pháp sư, thứ sẽ giúp tôi có được các kỹ năng trong chức nghiệp này.

 Đây là một quyết định thay đổi cả cuộc đời, và là một quyết định khó lòng thay đổi một khi đã chọn. Tuy nhiên, tôi đã biết câu trả lời của mình ngay khi nhận được thông báo. Đây là kiến thức về thế giới cũ mà không một ai còn sống có được. Tôi là một kẻ khám phá, tôi sống vì loại kiến thức này.

 Tôi chọn Có.

 Xin chúc mừng! Ngươi đã tiếp nhận chức nghiệp Thợ Học Việc Chế Tạo Người Đá. Kỹ năng đầu tiên của ngươi là: Khắc Mạch Sức Mạnh Thần Chú

 Tôi cảm thấy thôi thúc muốn thử ngay kỹ năng chức nghiệp mới của mình, nhưng đành kiềm chế lại vì không có sẵn vật liệu nào để thực hành.

 Chúng tôi dành thêm một giờ đồng hồ trong phòng để nghỉ ngơi trước khi tiến đến cánh cửa tiếp theo và đẩy mạnh nó ra. Căn phòng tiếp theo là một gian sảnh lớn như hang động, không còn bóng dáng những sợi tơ của con quái vật kia nữa. Những cây cột nhô từ mặt đất lên đến tận trần nhà, một số đã vỡ vụn, trong khi những cây khác có những vết nứt chạy dọc trên bề mặt. Chúng tôi đã ra khỏi tổ nhện rồi, nhưng điều đó không có nghĩa là chúng tôi đã an toàn trước những thứ khác có thể đang lảng vảng trong các hành lang.

 Keve dường như cũng có cùng mối bận tâm khi anh ta nới lỏng cặp gươm ngắn bên hông. Shar đi trước trong hình dáng một con mèo đen, những bước di chuyển của cô ấy hoàn toàn không tiếng động.

 Chúng tôi bước đi qua gian sảnh, tiếng bước chân vang vọng giữa không gian tĩnh mịch trước khi Shar hiện ra từ những khoảng tối phía bên phải tôi. “Một sinh vật cõi âm đang tiến về phía chúng ta. Nó được tạo thành từ xương người và chức nghiệp chung của nó là chiến binh.”

 Keve quấn mảnh vải quanh mặt để che giấu diện mạo, trước khi tuốt cặp gươm bên hông ra. Tôi cũng rút thanh gươm của mình ra, kích hoạt kỹ năng [Ẩn Giấu Hành Tung].

 Keve ngơ ngác nhìn quanh đầy bối rối nên tôi tạm thời tắt kỹ năng đi để vẫy tay với anh ta, rồi lại bật lên.

 Keve tập trung nhìn về hướng Shar đang dõi theo khi chúng tôi đợi chờ trong im lặng. Chầm chậm, một tiếng lách cách nhỏ cứ thế lớn dần lên, mang theo áp lực ngày một nặng nề phía sau khi một con quái vật bằng xương bước vào vùng ánh sáng.

 Gã kỵ sĩ xương xẩu lừng lững kéo lê một mảnh kim loại lớn đằng sau mà tôi đoán ngày xưa từng là một thanh gươm. Nó cao gấp đôi tôi, xương cốt của nó quá lớn để có thể là của con người. Tay nó chuyển đổi cách cầm vũ khí khi nhìn thấy chúng tôi, và bất thình lình nó biến mất, rồi lại hiện ra ngay trước mặt Keve. Keve đáp trả với một tốc độ mà tôi không ngờ anh ta có được, khi anh ta lướt đi uyển chuyển né tránh cú chém bổ củi từ thanh gươm lớn của con quái vật.

 Lửa đỏ bao phủ cả hai thanh gươm của Keve khi những hình xăm kỳ lạ trên da anh ta rực cháy lên ngọn lửa đỏ rực, tỏa sáng qua lớp vải che người.

 Anh ta xoay người né một cú chém khác từ con quái vật, rồi vung gươm định chặt đứt hai cánh tay của bộ xương. Con quái vật né tránh cú chém và tôi tưởng anh ta đã trượt, nhưng ngọn lửa trên gươm của anh ta đột ngột kéo dài ra, chặt phăng cánh tay khiến nó cùng thanh gươm rơi rầm xuống đất. Keve bồi thêm một chuỗi những cú chém liên tiếp, ngọn lửa kéo dài ra từ gươm khi anh ta phân thây con quái vật bằng xương bằng thịt kia.

 Nó đổ rụp xuống sàn, bị phá hủy hoàn toàn và tôi tắt kỹ năng của mình đi. “Tôi… ờ… Tôi đoán là anh chẳng cần tôi giúp rồi.” Tôi nói, trố mắt nhìn đống xương tàn lụi hoàn toàn kia.

 “Bà Varia biết rõ mà.” Keve chỉ nói vỏn vẹn có vậy để đáp lại. Những hình xăm trên da anh ta mất đi ánh sáng đỏ khi ngọn lửa trên gươm tắt ngấm.

 Kính coong! [Pháp Sư Truyền Thuyết: Tăng Cấp!]

 Tôi không nghĩ mình thực sự đóng góp đủ nhiều trong trận chiến đó để thăng cấp, nhưng tôi đoán là vì chức nghiệp này mới ở cấp ba, giờ là cấp bốn rồi. Cấp tiếp theo chắc sẽ khó đạt được hơn một chút, vì đó là cấp độ sẽ mang lại cho tôi kỹ năng chức nghiệp thứ hai.

 Tôi liếc nhìn đống xương một lần nữa, rồi nhìn lại Keve. Với một tiếng thở dài, tôi tiếp tục bước đi trong sảnh, Shar di chuyển phía trước để dò đường cho chúng tôi.

 

Cài đặt

180%
14px
Chương 7
Chương 6: THIÊN THẦN KOLAS
Chương 5: Bộ tộc Vishten
Chương 4
Chương 3
Chương 2: Những Tầng Sâu Hơn
Chương 1: Nhà Khai Phá

💬 Bình luận (0)

User Avatar
Bạn cần đăng nhập để bình luận.