Tôi nhìn vào tay của mình, chúng vẫn còn vương vãi chút bụi bặm từ quả cầu phép. Tôi xoa nhẹ những ngón tay của mình rồi chứng kiến những hạt bụi đã thay đổi cuộc đời mình rơi chầm chậm xuống sàn nhà.
Nhà Hiền giả. Giờ không phải lúc để tò mò về sức mạnh mới này, thế nhưng chính sự tò mò vốn có ấy lại khiến tôi muốn kích hoạt nó ngay lập tức.
Tôi siết chặt tay, khẽ lắc đầu mình. Sức mạnh mới này có vẻ không có gì nguy hiểm, nhưng không thể nói trước điều gì. Cơ bản rằng nó chỉ an toàn khi tôi thi triển chúng ở chỗ an toàn. Chúng có thể hút cạn năng lượng của tôi, khiến tôi cạn kiệt sinh lực và tổn thương. Thêm vào đó, năng lượng của tôi vẫn còn khá hạn chế do đã được triển khai quá nhiều trong chuyến thám hiểm này.
Giờ tôi thực sự chưa thể tin là bản thân mình bây giờ đã có chức nghiệp thứ hai. Nó ngầu thật nhưng cũng có chút đáng sợ. Tôi không biết ý nghĩa thực sự của nó là gì nhưng hệ quả sẽ vô cùng khó lường.
Tôi lắc đầu mạnh, hướng sự chú ý vào căn phòng lần nữa, ánh mắt tôi va thẳng vào cái hòm trống, và sau đó là những con robot được xếp thành hàng dọc. Điều quan trọng lúc này là phải tập trung vào việc thám hiểm, còn những việc khác để sau.
Hầu hết những con robot đang dựa vào bức tường xung quanh đây là những cỗ máy hình người cỡ đại. Một số khác nhỏ hơn thì đứng phía cuối căn phòng.
Tôi đã từng nhìn thấy những con robot này trước đây, chúng được vận hành bởi năng lượng và được làm từ những kỹ nghệ đã thất truyền từ lâu, hầu hết chúng đều đã bị đình trệ vì không thể cứu chữa. Tuy nhiên, tôi biết rằng vẫn còn hai cứ điểm ở phía đông vẫn còn vững chãi nhờ vào sự bảo vệ kiên cố của những đống máy móc kiên cố hơn.
Tôi nghiên cứu những cỗ máy trên một cách kỹ lưỡng. Nhìn qua thì tất cả đều bất động và tôi chắc chắn rằng đây là cả một gia tài. Tôi đi dọc một mạch đến tận cuối phòng, những con robot ở đây cao đến mức tôi còn không nhận ra chúng đang quỳ lên trên sàn nhà. Chúng được làm từ một chất kim loại đen nhẵn bóng.
Tôi thi triển kỹ năng ‘Xác định cổ vật’ với hy vọng chúng có thể cho tôi biết đây là chất liệu gì.
Shar: Đơn vị Trinh sát Hóa Hình Cấp 12
Shar đã ngủ say cùng đồng loại suốt khoảng thời gian dài, đợi chờ thời khắc thức tỉnh.
Tôi nín thở khi đọc kết quả. Tôi chưa bao giờ có cơ hội xác định thông tin của những con robot trước đây. Tôi không biết chúng có tên, cấp độ hay bất cứ thông tin gì về chúng. Ít ra là giờ tôi biết rằng chúng vẫn còn hoạt động… chỉ là đang ngủ chăng? Tôi thực sự không muốn đánh động chúng vì thực sự không biết chúng sẽ phản ứng ra sao khi biết rằng chủ nhân mình đã băng hà từ nhiều thế kỉ trước. Tôi cũng không thấy thoải mái khi mình bán đi những sinh vật sống, nên chắc bây giờ tôi sẽ để chúng ở lại trong căn phòng này.
Tôi thở dài, đứng dậy rồi quay trở lại phía cửa ở cuối căn phòng. Tôi kiểm tra kỹ lưỡng xem có cái bẫy nào không nhưng không có. Tôi lắng nghe trực giác mình thật cẩn thận rồi mở cửa.
Tôi bước vào một căn phòng được bảo quản cẩn thận và đầy ắp sách. Có một chiếc giường đơn và một chiếc bàn ở cuối phòng. Căn phòng này hoàn toàn không bị hao mòn theo thời gian bởi nội thất ở đây không hề xuống cấp và thậm chí còn không có một lớp bụi.
Đột nhiên một âm thanh vang lên từ phía sau khiến tôi phải quay người lại, tay nắm vào thanh kiếm được dắt bên thắt lưng.
Một con robot ngước mắt lên nhìn tôi, chống hông và hỏi: “Ngươi là ai?”, miệng nó không mở trong suốt lúc nói nhưng chắc chắn rằng đây là giọng nữ, cô ấy hỏi tôi như thể muốn buộc tội.
Phải mất một lúc lâu tôi mới có thể mở miệng trả lời: “Tôi tên là Leo, cô là …. Shar, đúng chứ?”
“Ngươi đang làm gì ở thánh điện của Đại pháp sư vậy hả?”
“À… tôi là một nhà thám hiểm. Xin lỗi vì đã không nói gì, tôi cứ tưởng… cô đang ngủ.” Tôi đáp lại một cách vụng về, tay vẫn nắm chặt thanh kiếm. Con robot này không có tín hiệu nào cho thấy sự cọc cằn, nhưng ta sẽ không lường trước được điều gì trước những thứ công nghệ cũ kỹ này.
“Tôi đã ngủ cho đến khi anh triển khai năng lượng quét lên người tôi.” Cô robot nhỏ ấy đã cọ nhẹ vào khủy tay như cử chỉ của một con người. “Đó là xâm phạm quyền riêng tư đấy. Anh đã đánh cắp gì từ Đại pháp sư?”
“Xin lỗi, tôi hoàn toàn không có ý đó. Tôi khá chắc chắn rằng chủ nhân của hai người đã mất tích sau 500 năm từ khi ông ấy qua đời.” Đôi mắt tôi trĩu xuống, tôi cảm thấy áy náy vì đã ăn cắp cổ vật từ nền văn minh đã lụi tàn.
Đôi mắt của con robot ấy mở to kinh ngạc, giờ đây tôi đã biết thêm được rằng mắt chúng màu xanh dương. “Đại pháp sư đã chết rồi sao?”
Giọng nói của cô ấy làm tim tôi thắt lại, tôi cúi đầu và đáp: “Ờm… tôi không chắc.”
Một tiếng cười khúc khích vang vọng khắp căn phòng như thể đây là điều hiển nhiên. “Tôi chỉ chọc anh thôi. Tôi biết ông ấy đã ra đi. Một Đại pháp sư sẽ chẳng còn giá trị gì nếu cạn kiệt năng lượng.”
Căn phòng rơi vào lặng im ngay sau đó. Tôi liếc nhìn quanh vào căn phòng với những giá sách được sắp xếp chỉnh tề. “Tôi nghĩ… tôi nên tiếp tục…”
“Tôi cần sự giúp đỡ của anh”. Shar ngắt lời tôi, ánh mắt cô dán chặt vào tôi. “Nếu anh giúp tôi, tôi sẽ ấn định năng lượng của tôi cho anh.”
Tôi khựng lại, không biết “ấn định” là gì. Tôi không hỏi lại cô ta nhưng đoán chắc suy nghĩ của mình là đúng, tôi hỏi: “Cô cần gì ở tôi?”
Shar thoáng nhìn tôi và nói: “ Tôi cần anh sửa chữa cho tôi trước khi tôi chết.”
Tôi ngạc nhiên tột độ. “Cô sắp chết sao?”
Cô ta gật đầu nhẹ: “Tôi có thể đứng gần hơn chút không?”
Tôi do dự một lúc, sau đó buông tay ra khỏi thanh kiếm rồi quỳ xuống để có thể ngang tầm mắt của cô ta hơn.
Cô ấy bước về phía tôi một cách khập khễnh, toàn bộ cơ thể cô nghiêng về bên trái. Khi đã đến đủ gần, cô giật đứt một cánh tay lìa hoàn toàn cơ thể để lộ ra những đoạn mạch phức tạp đến độ tôi không thể hiểu được. “Bộ mạch năng lượng của tôi đã bị phá hủy, và giờ năng lượng của tôi đang bị rò ri. Tôi cần anh giúp đỡ.”
Vai tôi trĩu nặng sau khi nghe cô ấy nói. “Tôi không biết gì về bộ mạch năng lượng hay robot cả. Tôi không chắc là mình có thể giúp cô.”
Cô ấy giơ cánh tay đứt lìa và chỉ về phía căn phòng. “Đại pháp sư đã cất giữ cả kho tàng sách của mình ở trong đó. Chắc hẳn sẽ có thứ gì đó giúp ích.”
“Sao cô không-”
Cô ấy lắc đầu trước khi tôi kịp hỏi gì thêm. “Một người máy không thể tự sửa chữa cho bản thân.”
Tôi đứng dậy, ngắm nhìn căn phòng đầy ắp sách ấy thêm lần nữa. “Được rồi, lại đây nào.”
Tôi đi quanh phòng, cởi chiếc ba lô xuống rồi lựa chọn quyển sách đầu tiên trên giá sách. Shar đi theo phía sau và lắp cánh tay lại. Cô ấy chật vật leo lên giường rồi chằm chằm nhìn tôi.
Tôi đọc quyển sách trên tay mình, rồi quay sang chỗ cô người máy. “Tôi không biết đọc ngôn ngữ này.”
Cô ta liếc nhìn tôi, mất một lúc để suy nghĩ về câu trả lời ấy rồi nói: “Anh không thể đọc sao?”
Tôi giơ cuốn sách lên rồi nói: “Tôi không thể hiểu được ngôn ngữ này. Đây là một trong số ngôn ngữ bị thất truyền kể từ khi con người tự mình cô lập trong các cứ điểm.”
Cô ta lộ ra vẻ bối rối: “Anh bị mất khả năng ngôn ngữ sao..”
Tôi đặt cuốn sách trở lại giá sách, rút ra một quyển khác có cùng ngôn ngữ. “ Cô đã xuống đây bao giờ kể từ khi Đại pháp sư qua đời chưa?”
Tôi lấy từng cuốn sách ra rồi lại đặt lại vào kệ sách. Tất cả quyển sách ở đây đều không ghi bất cứ gì ở bìa buộc tôi phải mở ra để biết nội dung bên trong.
“Tôi đã thức giấc 2 lần và anh là nhân loại đầu tiên tôi gặp kể từ khi Đại pháp sư qua đời.”
Tôi vừa nói vừa tiếp tục nghiên cứu: “Sau cuộc bùng phát năng lượng, hầu hết con người đều chạy trốn đến các thành trì. Khi phép thuật rời bỏ chúng tôi, bất cứ sinh vật nào mà chúng tôi từng nô dịch, từng gây chiến hay săn lùng đều có thể tự do lùng sục chúng tôi như một loài dịch hại. Đó là chưa kể đến việc người chết đội mồ sống dậy để tàn sát chúng tôi ngay từ bên trong.” Cuối cùng tôi cũng tìm thấy một cuốn sách viết bằng thứ ngôn ngữ mà tôi có thể đọc được, nhưng đó chỉ là một cuốn cẩm nang sinh vật cơ bản. Tôi đặt nó lại chỗ cũ rồi tiếp tục công cuộc tìm kiếm. Tôi rút ra vài cuốn sách trông có vẻ như viết về các cỗ máy tự động hoặc mạch mana, dù cho tôi chẳng thể đọc nổi chúng. “Chúng tôi đã đánh mất nhiều thứ chứ không chỉ riêng gì ngôn ngữ khi bị săn lùng đến mức gần như tuyệt chủng. Hầu hết tri thức của thế giới cũ đều đã vĩnh viễn không còn thuộc về chúng tôi nữa.”
“Điều đó thật đáng buồn.”
Tôi gật đầu tán thánh. “Bất kể sinh vật khác chủng loài nào cũng đều cho rằng chúng tôi đáng bị như vậy.”
“Tôi không phải con người, và tôi cũng không chấp thuận quan điểm này.”
Tôi nhìn sang cô robot ấy, cô ta nhìn lại tôi với ánh mắt đầy vẻ thương cảm đến bất ngờ. Tôi cười và đáp: “Cảm ơn cô. Lịch sử của chính chúng ta đầy rẫy những khoảng trống, nên khó mà biết chắc chắn chúng ta đã từng như thế nào. Nhưng ngay cả khi chúng ta có xấu xa thế nào đi chăng nữa, không một đứa trẻ nào đáng phải chết vì tội lỗi của cả giống loài mình.” Tôi hắng giọng rồi lại quay lại sắp xếp sách. “Chắc hẳn rất khó khăn cho cô khi ở đây một mình.” Tôi nhíu mày khi nhận ra căn phòng đầy người máy phía sau mình. “Ít ra cô còn có những người máy đồng loại của mình.”
Shar lắc đầu rồi khẽ đáp: “Anh chị em của tôi đã cạn kiệt mana từ nhiều năm trước. Tôi là người cuối cùng còn tồn tại cho đến khi… cho đến khi họ được hồi sinh.”
“Tôi rất lấy làm tiếc khi nghe điều đó.” Tôi nói sau khi đã sắp xếp xong kệ sách và không tìm được bất kì quyển sách nào về người máy mà tôi có thể đọc được.
Tôi quay sang kệ sách bên cạnh rồi bắt đầu tìm tiếp. Khoảng thời gian còn lại trôi qua trong im lặng khi tôi xem sách và Shar quan sát tôi.
Tôi thở dài rồi đóng quyển sách cuối cùng. Tôi tìm được rất nhiều tài liệu viết về người máy tự động nhưng lại không thể đọc được chúng.”
Tôi quay sang cô robot định nói nhưng cô ta dường như đã biết tôi định nói gì. Cô ta nhìn tôi với ánh mắt đầy thất vọng.
Điều đó khiến tôi đau lòng.
“Tôi… tôi có thể thử chút gì đó, nhưng chắc tôi cần cô trông chừng tôi sau khi hoàn tất.” Tôi đi qua căn phòng khác rồi đóng cửa lại.
Shar nghiêng đầu với vẻ tò mò. “Tôi có thể làm được.”
“Qua đây và cho tôi xem đoạn mạch năng lượng bị hư hại của cô nào.”
Cô ấy chậm rãi bước xuống giường rồi khập khễnh bước về phía tôi, tháo rời cánh tay để lộ ra những đoạn mạch bên trong.Tôi vẫn không hiểu mình đang nhìn cái gì, nhưng tôi mặc kệ và kích hoạt khả năng mới nhất mà mình đang có.
Trí Tuệ của Người Cổ Đại.
Dòng năng lượng chảy qua cơ thể tôi, sau đó lại tràn ra khỏi bàn tay tôi rồi tạo thành một biểu tượng trong không trung. Năng lượng của chính tôi cũng căng thẳng cùng với sức mạnh mà tôi truyền vào biểu tượng đó.
“Ngươi tìm kiếm điều gì?” Một giọng nói trầm mặc, phi thời gian vang vọng khắp cơ thể tôi.
Shar không hề có phản ứng gì với giọng nói ấy.
“Tôi muốn tìm cách sửa chữa mạch mana của một cỗ máy tự động.” Tôi đáp lại giọng nói đó.
“Trí tuệ ngươi tìm kiếm nay được ban cho ngươi.” Khi cất lời, giọng nói ấy chuyển từ âm sắc vĩnh hằng sâu thẳm sang chất giọng nam cao ôn tồn của một ông lão. Những cánh tay vô hình vòng qua ôm lấy tay tôi, dẫn dắt chúng vươn về phía Shar. Cô ấy cố gắng hết sức để giấu đi cơn giật mình khi mana của tôi chạm vào các mạch truyền của cô. “Bản chất của các mạch truyền là sự lưu thông thuần khiết của mana. Dòng mana của Shar đã bị tắc nghẽn, ta sẽ chỉ cho cậu cách khai thông nó.”
Dưới sự dẫn dắt của giọng nói, tôi điều khiển mana bằng những chuyển động chuẩn xác, chậm rãi sửa chữa lại hệ thống mạch của Shar. Khi quá trình hoàn tất, tay tôi buông thõng xuống và phép thuật cũng tan biến.
Chút mana cuối cùng vắt kiệt khỏi cơ thể khiến tôi đổ gục xuống sàn nhà trong sự rã rời.
Tôi chậm rãi hít thở, cố gắng xoa dịu trái tim đang đập thình thịch trong khi mắt đăm đăm nhìn lên trần nhà.
Bạn đã chứng minh khả năng làm việc với mạch điện ma thuật!
Bạn có muốn chấp nhận chức nghiệp thứ 2: Thợ rèn Golem - Tập Sự không?
Có hay Không?
Tôi gạt bảng thông báo sang một bên, lúc này tôi chỉ muốn được nghỉ ngơi đôi chút trước khi phải bận tâm đến một quyết định mang tính bước ngoặt, chẳng hạn như nhận một chức nghiệp mà tôi thậm chí còn chưa từng nghe tên.
Một khuôn mặt quen thuộc bất chợt che khuất tầm nhìn, nhìn xuống tôi với vẻ ngạc nhiên xen lẫn sự biết ơn.
“Anh làm được rồi.” Shar chạm lên trán tôi bằng bàn tay kim loại ấm áp đến lạ thường của cô. “Cảm ơn anh.”
Thoáng chốc, cô lộ vẻ ngập ngừng rồi giơ tay lên. Tôi nhìn bàn tay ấy biến đổi thành móng vuốt, thứ kim loại thoạt nhìn như hóa lỏng trong lúc bàn tay cô chuyển dạng. Nhanh đến mức tôi không kịp phản ứng, cô vung vuốt cứa vào cánh tay tôi rướm máu.
“Á!” Tôi yếu ớt kêu lên, hoàn toàn bất ngờ trước đòn tấn công.
Cô quệt vệt máu đó lên mạch mana vẫn đang để mở trên cánh tay kia của mình, nhuộm nó thành một màu đỏ thẫm. “Và thế là tôi đã giữ đúng phần giao kèo của mình. Rất mong được hợp tác với anh, Leo!”
“Cô có nhất thiết phải cứa tôi chảy máu thế không?” Tôi thều thào hỏi, chẳng còn nổi chút sức lực nào để mà bực tức.
“Đó là cách đơn giản nhất để khắc dấu ấn mana của cậu lên người tôi.” Cô đáp. Cô lắp cánh tay còn lại vào vị trí cũ, khớp lại một cách hoàn hảo không tì vết. Sau đó, cơ thể cô bắt đầu biến đổi, hóa thành một con mèo mun nhỏ nhắn ngay trước sự ngỡ ngàng của tôi. Lớp vỏ kim loại bên ngoài hóa thành bộ lông bóng mượt và trông vô cùng mềm mại. Ra đó là ý nghĩa của dòng chữ Đơn vị Trinh sát Hóa hình trong phần mô tả.
Cô bước lên ngực tôi, ngoan ngoãn nằm rạp xuống đó, ánh mắt cô chạm ánh mắt tôi. “Anh cứ nghỉ ngơi đi, tôi sẽ canh gác cho đến khi anh đủ sức để đi tiếp.”
Tên: Shar
Chủng tộc: Golem Hóa hình
Chức nghiệp: Hắc thuật (Trinh sát)
Cấp: 12
Nghề nghiệp: Không có
Danh hiệu: Đã lập huyết thệ với Leo Grayson (Nhà thám hiểm), Cổ vật Cổ xưa
Kỹ năng Chức nghiệp:
Cấp 1: Đạp Ảnh
Cấp 5: Nhận diện Chức nghiệp (cơ bản)
Cấp 10: Hóa Ảnh
💬 Bình luận (0)