<<<<<<< Updated upstream Thia [Cuộc Sống Thường Ngày Của Thực Thể Cổ Xưa] - Chương 7 - Navy Team ======= Thia [Cuộc Sống Thường Ngày Của Thực Thể Cổ Xưa] - Chương 7 - Lazy Comics >>>>>>> Stashed changes
Chương 7:
Ta bị bắt nạt
Ta bị bắt nạt

 “Ta đã bị ném hộp cơm trưa xuống sàn.”

 “Ừ đấy. Rồi mày định làm gì nào?”

 “Ta sẽ hỏi tên của cậu.”

 “Xùy. Mày còn chẳng biết tên nó á?”

 “Cậu ta có quan trọng với Ta không?”

 “Hửm... thực ra thì. Không hẳn, không hề.”

 “Đã hiểu. Vậy thì Ta không có lý do gì để phải biết tên cậu ta cả.”

 “...Cái gì? Mày nói cái gì cơ? Mày nghiêm túc đấy à? Aiden. Tên tao là Aiden.”

 “Ôi chu choa, Aiden bé bỏng đang cảm thấy bị tổn thương lòng tự trọng đàn ông đấy à? Thia còn chẳng thèm biết tên mày dù mày lúc nào cũng lượn lờ xung quanh rồi khóc lóc đòi gây sự chú ý như một thằng nhóc thiếu thốn tình thương, thèm khát sự quan tâm vậy.”

 “Câm cái mồm”

 “Ta nhắc nhở rằng ngôn từ như vậy là bị cấm theo các Điều khoản do Nhà trường đề ra.”

 “Mày không nghe thấy nó vừa gọi tao là cái gì à?”

 “Ta không nghe thấy từ ngữ nào vi phạm các Điều khoản do Nhà trường đề ra cả.”

 “Dù sao thì, mày không định xin lỗi à? Chính mày đã gạt đổ hộp cơm của cậu ấy, đúng không?”

 “Ta đề xuất cái giá phải trả sẽ là một lời xin lỗi.”

 “Tao không việc gì phải xin lỗi một đứa quái thai.”

 “Ta sẽ chấp nhận một đề nghị phản hồi.”

 “Không đời nào. Một đứa tự kỷ quái dị đến mức còn chẳng biết cảm nhận cái gì như mày á? Mày sẽ không nhận được một cái gì từ tao đâu.”

 “Đã hiểu.”

 “Hả? Khoan đã, Thia, cậu đang giận hả?”

 “Ta không biểu lộ trạng thái cảm xúc như vậy.”

 “Ôi chao ôi~ đứa quái thai với người dắt trẻ của nó đang buồn đấy à?”

 “Chà, kia có phải là bữa trưa của mày vương vãi khắp sàn không? Mà khoan, ai chuẩn bị nó cho mày thế? Tao nghe nói mẹ mày chết trong một vụ tai nạn xe hơi rồi mà.”

 "..."

 “Mày thật kinh tởm. Tại sao mày có thể nói ra một câu như thế hả cái thằng khốn nạn kia?”

 “Cái đó hơi bị...”

 “Ồ. Quá đà rồi sao?”

 “Ừ, anh bạn. Cái quái gì thế?”

 “Ta ban phát Sự Rõ Ràng cho các Quan Sát Viên của Ta.”

 Aiden: “Ồ vì cái .... gì thế không biết. Mày lại đang nói cái gì thế hả đồ quái thai?”

 “Ta dự đoán rằng những người đang Quan Sát từ một thế giới vượt ngoài thế giới của chúng ta sẽ không hiểu được các sự kiện tiếp theo nếu không có sự trợ giúp. Ta đã tua lại phân cảnh.”

 Aiden: “Cái quái gì thế nghĩa là sao? Nói lại bằng tiếng người xem nào.”

 “Ta đang thực hiện một hành động vượt ngoài phạm vi thấu hiểu của người phàm. Ta tin rằng không có lời giải thích nào là đủ.”

 Bạn học A: “Nó đang bảo mày ngu đấy.”

 Aiden: “Câm cái đ”

 “Ta nhắc nhở rằng ngôn từ như vậy là bị cấm theo các Điều khoản do Nhà trường đề ra.”

 Aiden: “.........”

 Amy: “Thia, có chuyện gì thế?”

 “Ta đã bị ném hộp cơm trưa xuống sàn.”

 Aiden: “Ừ đấy. Rồi mày định làm gì nào?”

 “Ta sẽ hỏi tên của cậu.”

 Amy: “Xùy. Cậu còn chẳng biết tên nó á?”

 “Cậu ta có quan trọng với Ta không?”

 Amy: “Hửm... thực ra thì. Không, không hẳn.”

 “Đã hiểu. Vậy thì trước đó Ta không có lý do gì để phải biết tên cậu ta cả.”

 Aiden: "...Cái gì? Mày nói cái gì cơ? Mày nghiêm túc đấy à? Aiden. Tên tao là Aiden.”

 Amy: “Ôi chu choa, Aiden bé bỏng đang cảm thấy bị tổn thương lòng tự trọng đàn ông đấy à? Thia còn chẳng thèm biết tên mày dù mày chỉ là một thằng cô đơn, tuyệt vọng lúc nào cũng sục sôi cái tôi bất lực, thảm hại của mình để cố chứng tỏ với mọi người rằng mình là một thằng đàn ông đích thực, chuẩn alpha nam tính.”

 Aiden: “Câm cái mồm”

 “Ta nhắc nhở rằng ngôn từ như vậy là bị cấm theo các Điều khoản do Nhà trường đề ra.”

 Aiden: “Mày không nghe thấy nó vừa nói cái gì với tao à?”

“Ta cảm thấy thú vị khi một sự sai lệch nhỏ nhất trong dòng thời gian lại tạo ra sự khác biệt lớn như vậy trong các câu sỉ nhục.”

 Amy: “Dù sao thì, mày không định xin lỗi à? Không phải chính mày đã gạt đổ hộp cơm của cậu ấy sao?”

 Bạn học A: “Đúng là nó đấy. Tớ nhìn thấy rồi.”

 “Ta đề xuất cái giá phải trả sẽ là một lời xin lỗi.”

 Aiden: “Tao không việc gì phải xin lỗi một đứa quái thai.”

 “Ta sẽ chấp nhận một đề nghị phản hồi.”

 Aiden: “Không đời nào. Một đứa tự kỷ quái dị như mày thì có biết cảm nhận cái gì không?”

 “Ta không.”

 Aiden: “Vậy thì mày sẽ không nhận được một cái gì từ tao đâu.”

 “Đã hiểu.”

 Amy: “Hả? Khoan đã, Thia, cậu đang giận hả?”

 “Ta không biểu lộ trạng thái cảm xúc như vậy.”

 Aiden: “Ôi chao ôi~ đứa quái thai với người dắt trẻ của nó đang buồn đấy à?”

 Bạn học B: “Chà, kia có phải là bữa trưa của mày vương vãi khắp sàn không? Mà khoan, ai chuẩn bị nó cho mày thế? Tao nghe nói mẹ mày chết trong một vụ tai nạn xe hơi rồi mà.”

 Cả lớp: "..."

 Amy: “Mày thật kinh tởm. Tại sao mày có thể nói ra một câu như thế hả cái thằng khốn nạn kia?”

 Aiden: “Cái đó hơi bị...”

 Bạn học B: “Ồ. Quá đà rồi sao?”

 Aiden: “Ừ, anh bạn. Cái quái gì thế?”

 “Ta ban phát Sự Rõ Ràng cho các Quan Sát Viên của Ta.”

 Aiden: “Ồ vì cái .... gì thế không biết. Lại là cái này à, đồ quái thai?”

 “Ta lặp lại lời thoại này để duy trì tính liên tục. Ta tin rằng các phân cảnh trước đó và những phân cảnh tiếp theo bây giờ đã có đủ Sự Rõ Ràng cho các Quan Sát Viên từ thế giới bên ngoài.”

 Aiden: “Đây là lý do tại sao tao, tại sao tao ghét mọi thứ về mày. Mày không thể làm một người bình thường dù chỉ một lần được à?”

 “Ta không thể. Những hành động vượt ngoài phạm vi thấu hiểu của người phàm làm mất đi khả năng bình thường. Những gì không thể hiểu được thì không thể được coi là bình thường.”

 Bạn học A: “Tao nghĩ nó lại đang bảo mày ngu đấy.”

 Aiden: “Câm cái đ”

 “Ta nhắc nhở rằng ngôn từ như vậy là bị cấm theo các Điều khoản do Nhà trường đề ra.”

 Amy: “Đi thôi, Thia. Chúng ta đi.”

 “Đã hiểu.”

 Aiden: “Chúng mày không đi đâu hết.”

 Amy: “Sao, lũ phân bò dính nấm hương tụi mày vẫn muốn tiếp tục à?”

 “Ta tin rằng đó là ý định của họ.”

 Amy: “Ồ, ai thèm quan tâm họ muốn gì chứ. Không ai việc gì phải nghe những lời rác rưởi tởm lợm mà tụi nó đang nói cả.”

 “Ta đi theo, nhưng Ta đặt giả thuyết rằng việc rời đi sẽ không giải quyết được tình hình.”

 Bạn học B: “Quái thai toàn tập, nhưng ít nhất thì nó không ngu.”

 Amy: “Câm cái mồm thối lại đi, Bransley. Nghe tên mày như loại ngũ cốc rẻ tiền, hạng ba ngoài chợ ấy. Mà sao mày lại đi theo tụi tao làm gì?”

 Aiden: “Này, con khỉ đột ungabunga b”

 “Ta nhắc nhở rằng ngôn từ như vậy là bị cấm theo các Điều khoản do Nhà trường đề ra.”

 Aiden: “Này, cái con ........ dắt-.... khỉ kia. Đứng lại đó.”

 Amy: “Mày nghĩ mấy từ đó làm tổn thương được tao à? Ngon thì nói lại lần nữa xem. Thằng hèn.”

 Bạn học B: “Này, khoan đã. Aiden, không phải ý hay đâu. Nhìn kìa”

 Aiden: “Câm mồm.”

 Amy: “Ngon thì nói lại lần nữa xem. Nói to lên cho mấy người ngồi bàn cuối nghe thấy luôn ấy. Làm lại lần nữa xem. Mày không dám đâu.”

 Aiden: “Mày là một con .... dắt-.... ........ khốn nạn của một con .........”

 “Ta làm rõ: Ta đã thêm hiệu ứng làm mờ vào bất kỳ từ ngữ nào được nói ra vi phạm Điều khoản của Nhà trường. Ta làm rõ: những từ ngữ đó đã được nói ra với toàn bộ sức mạnh tục tĩu trong thực tế.”

 Aiden: “Nó lại .... bắt đầu rồi đấy. Sống trong cái thế giới hoang đường ............ bét nhè mà chẳng ai nhìn thấy được. Cái xứ sở Lala-............ ......... Để tao đánh vần ra cho mà nghe nhé. ..... Không. Một. Ai. Có. Thể. ..... Hiểu. Được. Một. ..... Thứ. Gì. Mày. Đang. Nói. Cả. Đồ. ..... Quái. Thai.”

 Giáo viên: “Hèm.”

 Aiden: “Cái đ”

 “Ta nhắc nhở rằng ngôn từ như vậy là bị cấm theo các Điều khoản do Nhà trường đề ra.”

 Amy: “Giơ hai ngón tay cái luôn. Chuẩn những gì cậu ấy nói ạ.”

 “Ta chào Giáo viên và xin phép rời đi.”

 Giáo viên: “Cảm ơn em đã xin phép, Thia. Em có thể đi. Aiden, đi với thầy.”

 “Nhiệm vụ là giáo dục lại. Cái giá phải trả là thời gian bị giam giữ biệt lập. Nhiệm vụ và cái giá đều công bằng. Mặc dù có kẻ nuốt lời với những gì họ nợ, Ta luôn đòi lại được quyền lợi của Ta.”

 Amy: “Hửm?”

 “Ta đang giải thích các sự kiện bị che khuất trong thời gian bởi ba viên kim cương cho các Quan Sát Viên từ thế giới bên ngoài. Bây giờ Ta sẽ rút lại Sự Rõ Ràng của những cái tên.”

 “Ồ, được rồi. Cậu ổn khi không có bữa trưa chứ?”

 “Ta không cảm thấy đói.”

 “Bồ nói thế... nhưng chẳng phải bồ vẫn ăn hộp cơm trưa được chuẩn bị sẵn mỗi ngày đó sao?”

 “Ta có ăn. Nhưng miễn là cái giá được trả, Ta không bận tâm đến bất kỳ kết quả nào tiếp theo.”

 “Ngay cả khi hôm nay cậu có dâu tây sao?”

 “Ta giữ vững lập trường của Ta.”

 “Được rồi, được rồi. Đừng có xụ mặt ra thế. Tớ sẽ chia một ít bữa trưa với cậu. Tớ có nhiều lắm.”

 “Ta không hề biểu lộ cảm xúc.”

 “Rồi rồi. Há miệng ra nào, ‘Aaaa’.”

 “Ta từ chối.”

 

Cài đặt

180%
14px
Chương 7: Ta bị bắt nạt
Chương 6: Ta được chụp ảnh
Chương 5: Ta cảm nhận nhận mùa đông
Chương 4: Nó đã có bạn bè
Chương 3
Chương 2: Ta đi học
Chương 1: Ta đã được triệu hồi

💬 Bình luận (0)

User Avatar
Bạn cần đăng nhập để bình luận.