Chương 316
Bang Eunji lẩm bẩm như đang tức giận, nhưng giọng nói của cô ấy khi kể về quá khứ rối rắm của cô với Jung Garam, lại là giọng nói trong trẻo nhất từ trước đến nay. Tôi do dự không biết mình nên nói gì nhưng cuối cùng, tôi chọn cách lặng lẽ lắng nghe cô ấy.
[Eunji thực sự không biết cậu ấy đang nghĩ cái quái gì nữa. Đôi khi Garam-kun thậm chí còn cố nhét quái vật sống vào kho đồ của mình...?]
"......."
[Cậu ấy kỳ lạ lắm đúng không? Thỉnh thoảng, Garam-kun tự nhốt mình trong phòng tập rồi lại nảy ra mấy cái ý tưởng kỳ quặc nào đó, kiểu như… cố gắng trò chuyện với quái vật chẳng hạn… Trông chẳng khác nào một thằng nhóc hết. Tất nhiên, nếu xét theo chiều cao thì cậu ấy đúng là nhỏ bé thật.]
Dường như ngay cả Bang Eunji cũng không biết biểu cảm và lời nói hiện tại của bản thân khác nhau đến nhường nào, trông cô ấy chẳng khác nào đang khẩu xà tâm phật hết.
Mặc dù vẻ ngoài hiện tại của Bang Eunji giống một con mèo, nhưng đôi mắt lại lấp lánh, chiếc mũi cứ liên tục giật giật như thể đang bị ai cù lét.
Khát khao muốn tìm hiểu con người bí ẩn và khó hiểu của người mình yêu... Dù cho bản thân luôn miệng trách móc người ấy là đồ ngốc, nhưng vẫn không thể rời mắt khỏi bóng hình đó… Một khát vọng thật ngây thơ.
Bang Eunji thực sự thích Jung Garam. Tuy nhiên, cách cô ấy thể hiện tình yêu của mình lại quá đặc biệt, đến mức một người phóng khoáng như Jung Garam lại có thể dễ dàng hiểu lầm sự quan tâm của cô ấy là trêu chọc ác ý.
Sau khi cẩn thận suy nghĩ xem nên nói gì, tôi nuốt nước bọt và thận trọng thử vận may của mình.
“Nhưng... Garam... Cô không thấy là cậu ấy không thích bị người khác trêu chọc về chiều cao của mình sao...?"
Bang Eunji, người đang liên tục liếm đệm thịt mình, ngẩng đầu lên và nhìn tôi.
[...Thì?]
“Ờm... Ý tôi là… Nếu cô chọn cách khen cậu ấy thay vì trêu chọc, tôi nghĩ cậu ấy sẽ không lờ đi hay nói mấy lời khó nghe với cô đâu…"
[Nhưng cậu ấy vẫn phớt lờ Eunji mặc dù Eunji đối xử tốt với cậu ấy.]
"T… Thật sao?"
[Jung Garam từ nhỏ đã được gọi là thiên tài, có không ít người vây quanh nịnh nọt để cố gắng lấy lòng cậu ấy, vậy nên cậu ấy sẽ chẳng quan tâm đến mấy lời khen ngợi đâu…]
"Ừm..."
[Eunji thà bị ghét còn hơn. Ít nhất thì cậu ấy sẽ không thể quên hay lờ tôi đi khi ở cùng một chỗ được.]
Bang Eunji lạnh lùng nói rồi nhanh chóng gục xuống như thể đã cạn kiệt năng lượng. Cô ấy uể oải duỗi chân trước ra lần nữa, chậm rãi chớp mắt. Dường như cô đã mơ màng trong giây lát khi trút hết toàn bộ cảm xúc mãnh liệt bên trong mình... Dù sao thì, điều khiến tôi lo lắng ở đây là cô ấy trông quá yếu đuối và uể oải so với những người đồng trang lứa.
'Dù trông có hơi đáng thương, nhưng… Bang Eunji quá ích kỷ. Nếu xét về mặt tính cách thì cô ấy không hợp với Garam chút nào hết...'
Dù tôi có cố gắng suy nghĩ thế nào đi chăng nữa, cái cách tự cho mình là đúng của Bang Eunji vẫn là rào cản lớn nhất đối với mối quan hệ giữa hai người, chứ không phải là Jung Garam.
Nhớ lại lần đầu tiên tôi gặp Jung Garam trong [Hồi ức Oán linh]. Khi tôi chân thành khen ngợi những thành tựu mà cậu ấy đã nỗ lực để đạt được... Ví dụ như khi nhận ra giá trị của một trong những danh hiệu mà cậu ấy đang có và khen ngợi nó, cậu ấy đã rất vui. Từ lúc đó, cảm tình của Jung Garam đã tăng lên đáng kể và thái độ đó cũng có tác dụng với cậu ấy trong cả giai đoạn sau.
Một Garam luôn tỏ ra thờ ơ lại đột nhiên cảnh giác khi nhận được lời khen của Bang Eunji, điều này có phải là do cậu ấy đã hiểu lầm rằng cô ấy đang mỉa mai hay coi thường những thành tựu của cậu ấy không?
Với lại, Bang Eunji còn đang theo đuổi một người đàn ông khác. Vậy nên hầu hết mọi người đều sẽ không nghĩ rằng cô ấy thích Jung Garam.
Nhớ lại thái độ của cô ấy trong suốt [Hồi ức Oán linh], tôi thận trọng hỏi.
“Ừm, vậy... Ý cô là cô không thích Seo Dawon sao?”
Con mèo hồng khịt mũi, nhưng may mắn thay, nó không tỏ ra khó chịu mà ngoan ngoãn trả lời.
[Ngài Hội trưởng là người mà Eunji yêu thích nhất.]
"... Yêu thích?"
[Đúng vậy... Anh ấy không phải là một con người hoàn hảo sao?]
"Hừmm... V…Vậy sao?"
[Ngoài ra, có những lúc anh ấy còn hiểu Eunji đang nghĩ gì hơn cả chính Eunji nữa...]
Khi nhìn vào đôi mắt xanh biếc của Bang Eunji trong lúc nói chuyện, tôi có thể cảm nhận được, sự ngưỡng mộ và lòng kính trọng đang hòa quyện vào nhau rồi hiện lên trên khuôn mặt của cô ấy.
Có vẻ như tình cảm yêu và yêu thích của cô ấy là hai thứ hoàn toàn khác nhau. Không hiểu sao tôi lại cảm thấy nhẹ nhõm và thốt lên một tiếng thán phục.
"Vãi...."
[Vậy nên tôi đã phụ thuộc khá nhiều vào anh ấy.]
Trong lúc nghe Bang Eunji nói, tôi cẩn thận nêu lên ý kiến của mình.
“Nhưng mà... Đối với những ai không hiểu rõ tường tận về cô, Eunji, trông cô… như đang thích Seo Dawon vậy."
[Thì đúng là tôi thích anh ấy. Anh ấy chẳng phải là người tôi yêu thích nhất trên thế giới này sao?]
Một lần nữa, có vẻ như cô ấy lại không hiểu lời nói của tôi và trả lời ngay lập tức. Tôi từ từ giải thích, cố gắng làm cho cô ấy hiểu.
"Không, ý tôi là... Tôi không biết có nên nói thế không… Nhưng mà mọi người đang hiểu lầm cô đấy. Có nghĩa là thay vì Jung Garam… trông cô như muốn hẹn hò với Seo Dawon vậy."
[Ai lại nghĩ như thế?]
Một câu hỏi phản biện nửa bối rối, nửa tức giận vang lên từ phía trên. Bang Eunji gầm gừ, nhe hàm răng sắc nhọn như muốn nói rằng cô ấy sẽ xé xác kẻ nào dám mở mồm bảo cô ấy muốn hẹn hò với Seo Dawon. Đuôi cô ấy hoàn toàn dựng đứng.
Hoảng loạn trước sự kích động của cô ấy, tôi vội vàng xua tay và nói.
“Cô cũng biết đấy. Mọi người thường chỉ tin vào những gì họ có thể nhìn thấy.”
[Không thể tin được. Eunji thích Jung Garam và những gì cô ấy muốn chỉ là được Ngài hội trưởng yêu mến và chiều chuộng thôi!]
“Đ… Đúng vậy... Nhưng mà..... Nếu Garam nghe được những lời này, chắc cậu ấy sẽ bối rối lắm đấy. Vì trong mắt cậu ấy, chỉ thấy cô ngày nào cũng trêu chọc chiều cao của mình, trong khi Seo Dawon lại được cô khen ngợi hết mực rồi tôn sùng các kiểu..."
[.....]
“Rồi Garam sẽ tự hỏi trong lòng rằng có khi nào cô thích Seo Dawon hơn cậu ấy không, nếu cứ như vậy mãi… chẳng phải tình cảm dành cho cô sẽ dần phai nhạt đi sao?”
[Ồ]
Chỉ đến lúc này, Bang Eunji mới cúi đầu xuống như thể bản thân đã hiểu được những gì tôi nói. Có một chút thất vọng trong cử động của cô ấy.
Tuy nhiên, cô ấy lại bắt đầu nói một cách giận dữ.
[Jung Garam-kun là đồ ngốc à?! Tôi thích Ngài Hội trưởng, nhưng đâu có nghĩa là tôi muốn hẹn hò với anh ấy đâu. Ngay cả anh ấy cũng chẳng hứng thú với Eunji theo kiểu đó! Nếu cậu ấy chịu để ý một chút là nhận ra được rồi. Jung Garm đúng là đồ ngốc, cái đồ ảo tưởng sức mạnh, thứ lùn tịt chẳng có xíu hứng thú nào với Eunji hết! Tên ngốc!]
“Ừm… Ờm…”
[Mỗi khi Eunji nhìn Garam, cậu ấy luôn thô lỗ rồi nói mấy lời kiểu ‘Cô nhìn cái đéo gì?’. Tôi thậm chí còn chưa trêu chọc cậu ấy luôn á! Tại cậu ấy cứ phớt lờ rồi bắt nạt tôi nên tôi mới làm phiền cậu ấy thôi! Tất cả là tại Garam bắt đầu trước! Eunji đã cố gắng tặng quà sinh nhật cho Garam-kun rồi, nhưng cậu ấy thậm chí còn không biết sinh nhật của Eunji là ngày nào nữa…! Nếu cậu ấy cũng giống anh Woo Ragi, cái tên khó gần không bao giờ nhớ hay tặng quà sinh nhật cho người khác thì tốt rồi, Eunji sẽ không thất vọng đến vậy đâu. Nhưng cậu ấy luôn tặng rất nhiều quà sinh nhật cho người khác… chỉ trừ tôi ra.]
Có lẽ sự việc đó đã gây tổn thương rất lớn cho Bang Eunji, đôi mắt xanh trong veo của cô ấy nhanh chóng ngấn lệ.
Tôi vội vàng tiến lại gần, lo lắng vì sợ cô sẽ khóc, nhưng chẳng có giọt nước mắt nào chảy ra từ hốc mắt cả. Tuy nhiên, Bang Eunji lại nhìn chằm chằm vào một nơi khác trong không trung với ánh mắt đầy oán giận.
Lách tách… Lách tách… Mỗi lần chớp mắt, lồng ngực cô lại phồng lên rồi từ từ xẹp xuống, như thể cô đang cố gắng bình tĩnh lại. Tôi có cảm giác, cô gái này có một nội tâm cứng đầu và mạnh mẽ hơn những gì tôi tưởng rất nhiều, là một người vô cùng kiêu hãnh.
Những người có cái tôi cứng rắn như vậy thường rất khó hạ mình trước người khác. Do đó, dù có thích Jung Garam đến đâu, có lẽ cô ấy cũng không thể bày tỏ tình yêu của mình theo 'cách bình thường' được. Kết quả là… hai người họ cứ cãi nhau như kẻ thù không đội trời chung.
'Seo Dawon...Anh ấy có biết chuyện này không?'
Ý nghĩ đó đột nhiên thoáng qua trong đầu tôi, nhưng tôi nhanh chóng lắc đầu để xua tan nó. Điều quan trọng bây giờ là phải giúp Bang Eunji vượt qua sự thất vọng và tức giận của mình rồi dụ cô ấy lập Khế ước với tôi dưới tư cách là một Oán linh.
Tuy nhiên, ngay lúc này, tôi không thể chắc chắn rằng bản thân có thể khiến Jung Garam thay đổi cái nhìn và đáp lại tình cảm của cô ấy, nên tôi ngước nhìn Bang Eunji một cách tuyệt vọng. Tôi cẩn thận suy nghĩ về những gì mình nên nói rồi nắm lấy bàn chân trước của cô ấy và lắc chúng một cách thận trọng.
Bang Eunji nhìn xuống tôi bằng đôi mắt vẫn còn ngấn nước. Tôi không tránh ánh mắt của cô ấy mà nói thẳng thừng.
“Eunji à... Cô không muốn gặp lại Jung Garam sao?"
[...Jung Garam thực sự đã chết rồi còn gì… Eunji cứ tưởng cậu ấy đã trốn thoát.]
“Đúng là cậu ấy chết rồi, nhưng... cậu ấy đã ký Khế ước với tôi và hồi sinh được một nửa.”
Vừa dứt lời, nước mắt Bang Eunji lại bắt đầu rơi từ khóe mắt, cô vẫn chưa nhận ra nước mắt của mình đã tuôn ra như trút nước.
[Dù sao thì... Mừng là cậu ấy đã được hồi sinh...]
Dù cô ấy đang lẩm bẩm trong vô thức, nhưng khoảnh khắc khuôn mặt vốn vô hồn hiện lên một nụ cười vô cùng dịu dàng, tôi cảm thấy trái tim mình như đang đau nhói. Tuy vậy, tôi vẫn không thể dành quá nhiều sự thương cảm của mình cho cô ấy, tôi cũng cần tôn trọng cảm xúc của Jung Garam. Tôi nên giữ thái độ trung lập trong cuộc xung đột của họ...
“...Eunji này, cô... nếu cô ký hợp đồng với tôi, cô có thể gặp lại Jung Garam.”
[.....]
“Và nếu cô thực sự được hồi sinh... Tôi sẽ giúp cô.”
Những lời nói cứ thế tự động tuôn ra khỏi miệng tôi mà tôi chẳng hề nhận ra.
*Chú thích:
1. Khẩu phật tâm xà: Miệng thì nói lời cay độc, khó nghe, nhưng thật ra, trong lòng người nói không hề có ác ý
2. Đệm thịt: Lớp đệm thịt dày trong lòng bàn chân của mình, rờ vô mềm mềm, vô cùng xả stress :>
💬 Bình luận (0)