Chương 308
Đã bao nhiêu lần trong đời tôi có cơ hội được chứng kiến biểu cảm kinh ngạc của Seo Dawon nhỉ?
Khi nhìn thấy biểu cảm của Seo Dawon, tôi từ từ hạ cánh tay đang giơ lên xuống. Vẻ mặt anh vô cùng lạnh lùng, lạnh lùng đến mức khiến nước mắt đã chảy xuống của tôi muốn quay ngược trở lại.
Nhưng...
[Có vẻ như mối quan hệ của chúng ta chỉ là một chiều, cậu nói như thể cậu biết tôi nhiều lắm vậy.]
"...Cái gì?"
[Nghĩ lại thì… tôi thậm chí còn chưa hỏi cậu mấy thứ cơ bản nữa. Tên cậu là gì?]
Seo Dawon vừa hỏi vừa hạ tay vào trong lồng và cẩn thận ấn vào vùng giữa đầu và lưng tôi.
Ngay sau đó, tôi cảm thấy có thứ gì đó nhột nhột ở sau gáy, dây đeo của chiếc yếm thắt chặt quanh cổ tôi đã được nới lỏng. Chỉ khi chiếc yếm trượt xuống, tôi nhận ra rằng Seo Dawon không có ý định bóp cổ tôi, cuối cùng, tôi mới có thể thư giãn được một chút.
Bộ đồ trẻ em cũng vậy. Chỉ cần chạm nhẹ và dùng một lực nhỏ, khóa kéo ở phía sau đã hạ xuống.
Tôi nhanh chóng rút tay ra khỏi áo. Chỉ khi ấy, tôi mới có thể nhìn thấy chiếc áo hoodie và quần jeans mà tôi thường hay mặc. Cuối cùng cũng cảm thấy sảng khoái, sau một hồi hít thở, tôi bắt chuyện với Seo Dawon.
"À… Cảm ơn anh..."
[Giờ thì tới lượt cậu trả lời rồi đấy.]
"Sao cơ?"
[Cậu là ai?]
Vấn đề là dường như Seo Dawon không nhận ra tôi.
Thực ra, tôi nghĩ rằng có một mánh khóe nào đó được giấu bên trong chiếc nhẫn. Trước khi ánh sáng bùng phát, trong mắt Seo Dawon, tôi vẫn chỉ là một con hamster bình thường, nhưng ngay sau khi chuyện đó xảy ra, anh ấy đã nhận ra tôi. Tôi nghĩ rằng tình hình đã được giải quyết bằng một kỹ năng không xác định của các pháp sư.
Tuy nhiên, ánh mắt của Seo Dawon vẫn giữ nguyên vẻ cảnh giác sâu sắc.
'...Mình nên làm gì đây?'
Cuối cùng, khi tôi đã thoát khỏi nỗi sợ hãi khi bị biến thành một chú chuột hamster, một nỗi lo lắng muộn màng bắt đầu len lỏi khắp cơ thể tôi.
‘Có phải mình đã quá vội vàng khi tiếp cận anh ấy không?'
Lý do tôi đến đây là để ký hợp đồng với Bang Eunji, nhưng giờ tôi lại đang ngốc nghếch vật lộn với Seo Dawon... Và tôi thậm chí còn không biết Bang Eunji ở đâu...
'Mình nên giải thích điều này thế nào đây?'
Trước hết, tôi không biết làm sao để nhờ Seo Dawon giúp đỡ và hợp tác. Suy cho cùng, ngay cả việc thoát khỏi cái lồng này cũng là điều không thể nếu không có sự trợ giúp của anh ấy.
Tuy nhiên, [Hồi ức Oán linh] là một kỹ năng khó giải thích hoặc thuyết phục bất cứ ai không phải là Chiêu hồn sư hoặc Hầu cận của họ.
Tất nhiên, Seo Dawon là một người thông minh, nên nếu những lời tôi là đúng và có giá trị, anh ấy có thể tin tôi. Nhưng vì vẫn chưa hiểu được manh mối mà [Hồi ức Oán linh] lần này muốn cung cấp là gì nên tôi không thể lạc quan mấy về tình hình.
Trong trường hợp xấu nhất, tôi có thể phải chạy trốn khỏi Seo Dawon. Nghĩ đến đó, mồ hôi lạnh chảy dọc sống lưng và hông tôi.
[Đừng suy nghĩ quá nhiều.]
Tuy nhiên, sự do dự của tôi dường như chỉ khiến cho Seo Dawon càng thêm nghi ngờ.
Anh ấy dùng ngón tay nhẹ nhàng đẩy đầu tôi, rồi đột nhiên bắt đầu kéo áo hoodie của tôi lên. Tôi sửng sốt trong chốc lát rồi hét lên vì bất ngờ.
"A… Anh đang làm gì vậy?!"
[Tôi tưởng cậu muốn tôi cởi quần áo của cậu ra?]
"Không phải cái này! Đây mới là quần áo thật sự của tôi!"
[.....]
"Tôi đã nói là anh đừng có cởi ra mà!!"
Tôi đẩy ngón tay của Seo Dawon bằng tất cả sức lực của mình và hét lên với khuôn mặt đỏ bừng. Nhưng Seo Dawon không thả tôi ra, chỉ bằng vài ngón tay, anh ấy đã đè chặt tôi xuống sàn.
Sau đó, anh ấy bắt đầu cào móng tay vào cạp quần của tôi thay vì áo hoodie. Tôi chắc chắn bản thân sẽ xấu hổ đến chết vì bị lột trần nếu cứ tiếp tục như thế, nên tôi chỉ còn cách nhượng bộ, không thể chống cự cũng như không còn lựa chọn nào khác ngoài việc trả lời câu hỏi của anh.
“T… Tôi tên là Choi Yikyung!"
[Đây là lần đầu tiên tôi nghe thấy cái tên này.]
Dù vậy nhưng trong lúc nói chuyện, tay Seo Dawon vẫn cố gắng tiếp tục lột quần áo của tôi ra. Tôi phản đối và hét lên vì sốc.
“Này… Khoan đã! Tôi đã trả lời anh rồi mà!"
[Cậu nổi tiếng đến mức mọi người chỉ cần nghe tên là có thể nhận ra cậu à?]
"Gì chứ?"
[Không gì cả. Đây là lần đầu tiên tôi nghe thấy cái tên đó.]
“.....”
[Tôi hỏi 'cậu' là ai.]
Đó quả là một thái độ tàn nhẫn, không thương tiếc.
Chỉ đến lúc đó tôi mới nhận ra rằng Seo Dawon không hề có thiện chí với tôi và tính cách tàn nhẫn của anh ấy cũng được phản ánh hoàn hảo trong tình huống này, chẳng khác gì cách anh đối xử với người ngoài là bao.
Tôi ngay lập tức ngậm miệng lại vì sợ hãi, nhưng có lẽ, lựa chọn của tôi đối với anh ấy không khác gì một sự nổi loạn.
Seo Dawon dừng lại một lát, anh vén áo tôi lên và bắt đầu ấn mạnh ngón tay vào lưng tôi. Ngay lập tức, tôi có cảm giác một loại áp lực đang đè nặng lên cột sống của tôi, tưởng chừng như nội tạng đang bị nghiền nát và xương sườn sắp gãy tới nơi.
“Ưưưưư...”
Tôi thở hổn hển và cố gắng vùng vẫy, nhưng trớ trêu thay, Seo Dawon lại ấn một lực vừa đủ để tôi đau đớn mà không chết rồi khẽ thì thầm.
[Nếu tôi ấn mạnh hơn nữa, bụng cậu sẽ nổ tung.]
"D… Dawon à... Làm ơn.”
[Sao cậu lại biết tên tôi? Cậu ‘Choi Yikyung’?]
"Ư… Ááááááá...!"
Seo Dawon chuyển sang ấn mạnh vào ngực tôi thêm vài lần nữa như thể muốn bóp nát phổi tôi. Và khi tôi bắt đầu run rẩy vì không thở được, anh ấy cầm bát nước mà Bang Eunji đặt bên trong lồng và từ từ đổ nước lên đầu tôi.
Dòng nước lạnh chảy xuống khiến cơn ngất xỉu sắp ập đến của tôi bị dập tắt ngay lập tức, nhưng điều đó chẳng khiến tôi vui vẻ gì cho cam.
Seo Dawon lại hỏi với giọng trầm thấp.
[...Có vẻ như việc cậu rơi vào hoàn cảnh này không phải là do cậu tự gây ra.]
"Khụ... Khực..."
[Vậy thì ai đã ban cho cậu kỹ năng này? Hay đây là một vật phẩm?]
“.....”.
Đương nhiên là tôi không trả lời được. Tôi sợ cái tên 'Seo Dawon' này đến nỗi môi không thể mở ra được.
Đôi mắt anh cong lên thành một nụ cười khi nhìn thấy vẻ mặt kinh hoàng của tôi.
[À… Có một điều tôi tò mò nhất. Sao cậu lại quen biết tôi?]
“.....”
[Thật khó chịu khi cậu cứ gọi tên tôi như thể chúng ta thân thiết lắm vậy.]
“.....”
[Tôi hẳn đã đối xử rất tốt với cậu lắm nhỉ?]
Cuối cùng, tôi không thể chịu đựng được những câu hỏi này nữa mà nôn thốc nôn tháo.
Seo Dawon chỉ lẳng lặng nhìn tôi rên rỉ liên hồi. Tôi nằm úp mặt xuống, chất nôn trào lên làm đường thở của tôi bị tắc nghẽn. Nếu Seo Dawon không đỡ tôi dậy, có lẽ tôi đã chết ngạt tại đây.
Seo Dawon nhấc tôi đang thở hổn hển lên và đặt vào bồn tắm đồ chơi mà Bang Eunji đã đặt trong lồng.
“.....”
Sau đó, anh ta lại bắt đầu lột đồ tôi. Lần này, tôi thậm chí còn không thể kêu dừng lại và chỉ biết nhắm mắt lại. Thay vì xấu hổ, nỗi sợ hãi và đau đớn đè nặng lên toàn bộ cơ thể tôi. Khi tôi không còn sức phản kháng, Seo Dawon dễ dàng lột sạch quần áo của tôi.
[Cậu có phải là thứ gì đó giống Chimera không?]
“.....”
[Tôi thực sự không biết.]
Tôi cúi đầu nhìn xuống cơ thể mình, chỉ còn trơ lại một mảnh đồ lót.
Cơn đau nhói ở ngực còn dữ dội hơn cả nỗi nhục nhã mà tôi đang cảm nhận. Xương sườn của tôi tuy có thể không bị gãy, nhưng chắc chắc là… chúng đã bị nứt.
Tôi lo lắng nếu cứ tiếp tục thế này, tôi sẽ bị Seo Dawon tra tấn đến chết. Khi đó, tôi sẽ không bao giờ có thể đưa Bang Eunji trở về được nữa.
'Đó thực sự… không phải là... Seo Dawon…’
Tôi cố gắng kìm nén những giọt nước mắt đang dâng lên trong mắt và ngoan ngoãn cúi đầu trước ‘Seo Dawon’. Những đầu ngón tay lạnh ngắt của tôi bắt đầu run rẩy, nhưng tôi đoán nếu tôi tỏ ra tích cực phối hợp, anh ta có lẽ sẽ không gây thêm đau đớn không cần thiết cho tôi nữa.
Không, tôi nhất định phải tỏ ra đáng thương.
Nếu tôi còn nhận thêm sự tra tấn ở đây nữa, tâm trí tôi sẽ không thể chịu đựng nổi. Tôi thà bị Bang Eunji hành hạ như một chú chuột hamster còn hơn.
Nếu ‘Seo Dawon’ cứ tiếp tục đối xử với tôi như một kẻ vô giá trị, thì tôi...
“...Hiện tại… Tôi thực sự… không thể nói ra chuyện đó...”
[Nói to hơn đi, Yikyung à.]
“.....”
Nhưng khi ‘Seo Dawon’ gọi tôi một cách thân thiện như mọi khi, nước mắt tôi bỗng dưng trào ra mà tôi không hề hay biết.
‘Seo Dawon’ dùng ngón tay nâng cằm tôi lên, tôi vẫn lẩm bẩm trong khi cố nuốt ngược nước mắt vào trong. Anh ta vẫn nhìn tôi chằm chằm với ánh mắt tàn nhẫn, đầy vẻ nghi ngờ mà anh ta không thể nào rủ bỏ được.
“Đừng... Đừng đánh tôi... Đừng đánh tôi..."
[.....]
“Tôi... không... đến đây vì mục đích làm điều gì xấu với anh..."
Tôi lấy hết can đảm và bắt đầu nói, nhưng tôi vẫn băn khoăn liệu trái tim và cảm xúc của tôi có được truyền đạt đúng cách đến ‘Seo Dawon’ hay không.
Anh ta lặng lẽ đứng im, nhìn chằm chằm vào tôi rồi áp ngón tay lên đôi gò má đẫm nước mắt của tôi.
[Sao trông cậu lại có vẻ như bị phản bội vậy?]
“.....”
Vai tôi khẽ run rẩy vì tiếng lẩm bẩm của anh ta và khi ánh mắt chúng tôi chạm nhau, mắt ‘Seo Dawon’ nheo lại. Anh ta lưỡng lự giữa hai luồng cảm xúc: nghi ngờ và tò mò. Rồi ngay sau đó, như thể đã đưa ra quyết định của mình, anh ta bỏ tay ra khỏi cơ thể tôi.
Chú thích:
1. Cho những ai chưa biết thì cạp quần là phần trước của cái quần nha ^^
💬 Bình luận (0)