HOT
Dear My Horror
Dear My Horror
Dù lớn lên cùng cái nghèo như một cái bóng không rời, nhưng tôi chưa từng cảm thấy bất mãn với cuộc đời mình.Dù sống trong hoàn cảnh khắc nghiệt, tôi vẫn chăm chỉ đến trường, giữ vững thứ hạng cao, và mơ về một cuộc sống đại học rực rỡ sẽ đến vào một ngày nào đó — tất cả sự xa xỉ trong tôi chỉ có vậy.Thế nhưng hôm nay lại là một ngày vận xui đeo bám đến mức kinh khủng. Từ sáng sớm đã phải đốt cả một khoản tiền lớn cho taxi vì xe buýt đến muộn, chưa hết xui thì lại phải thay cha — kẻ chỉ giỏi gây rắc rối — đi làm.Vốn đã quen nói dối để qua mặt thầy cô và trốn học, tôi rảo bước đến chỗ làm của ông — nơi cha đang mải mê mất hồn trong trường đua ngựa như thường lệ.Thay cha tưới cây trong khu vườn mà ông quản lý, tôi chẳng thể ngờ được mình sẽ bị nước phun tung tóe từ tứ phía làm ướt sũng từ đầu đến chân. Chẳng có gì là dễ dàng. Từ giây phút chào đời, đối với Mộ Chính Hậu, chưa từng có chuyện gì không theo đúng ý mình.Thế nên cuộc sống của cậu ta chỉ xoay quanh sự nhàm chán, chịu đựng, hoặc cả hai cùng lúc. Trong lúc đang chợp mắt như thường lệ giữa khu vườn được chăm chút kỹ lưỡng dành riêng cho bản thân, Mộ Chính Hậu bất chợt bị đánh thức bởi một đứa nhóc mặc đồng phục học sinh xa lạ.Một kẻ hoàn toàn không biết đến mệnh lệnh của cậu: đừng làm phiền, vẫn ngang nhiên tưới nước tung tóe khắp nơi.Làn da trắng mịn thấp thoáng sau bộ đồng phục học sinh khiến ánh nhìn của cậu bị hút chặt vào đó. Khóa nước lại đi. Dưới ánh nắng gay gắt, chiếc áo sơ mi sũng nước dính sát vào người, làm lộ rõ làn da trắng nõn và cả nhũ hoa nhợt nhạt chưa định hình rõ — Mộ Chính Hậu bất giác liếm môi.
Dù lớn lên cùng cái nghèo như một cái bóng không rời, nhưng tôi chưa từng cảm thấy bất mãn với cuộc đời mình.Dù sống trong hoàn cảnh khắc nghiệt, tôi vẫn chăm chỉ đến trường, giữ vững thứ hạng cao, và mơ về một cuộc sống đại học rực rỡ sẽ đến vào một ngày nào đó — tất cả sự xa xỉ trong tôi chỉ có vậy.Thế nhưng hôm nay lại là một ngày vận xui đeo bám đến mức kinh khủng. Từ sáng sớm đã phải đốt cả một khoản tiền lớn cho taxi vì xe buýt đến muộn, chưa hết xui thì lại phải thay cha — kẻ chỉ giỏi gây rắc rối — đi làm.Vốn đã quen nói dối để qua mặt thầy cô và trốn học, tôi rảo bước đến chỗ làm của ông — nơi cha đang mải mê mất hồn trong trường đua ngựa như thường lệ.Thay cha tưới cây trong khu vườn mà ông quản lý, tôi chẳng thể ngờ được mình sẽ bị nước phun tung tóe từ tứ phía làm ướt sũng từ đầu đến chân. Chẳng có gì là dễ dàng. Từ giây phút chào đời, đối với Mộ Chính Hậu, chưa từng có chuyện gì không theo đúng ý mình.Thế nên cuộc sống của cậu ta chỉ xoay quanh sự nhàm chán, chịu đựng, hoặc cả hai cùng lúc. Trong lúc đang chợp mắt như thường lệ giữa khu vườn được chăm chút kỹ lưỡng dành riêng cho bản thân, Mộ Chính Hậu bất chợt bị đánh thức bởi một đứa nhóc mặc đồng phục học sinh xa lạ.Một kẻ hoàn toàn không biết đến mệnh lệnh của cậu: đừng làm phiền, vẫn ngang nhiên tưới nước tung tóe khắp nơi.Làn da trắng mịn thấp thoáng sau bộ đồng phục học sinh khiến ánh nhìn của cậu bị hút chặt vào đó. Khóa nước lại đi. Dưới ánh nắng gay gắt, chiếc áo sơ mi sũng nước dính sát vào người, làm lộ rõ làn da trắng nõn và cả nhũ hoa nhợt nhạt chưa định hình rõ — Mộ Chính Hậu bất giác liếm môi.
Bình luận (0)